Monday, December 19, 2011

Thank you for nothing

M sợ - bị - phát - hiện - đến - thế - cơ - à? Đến độ phải dò từng bài để del từng comment do chính m viết ra à?

Tại sao những gì mình làm mình không chịu mà cứ phải che đậy mãi thế?

Hay chính vì muốn bảo vệ cái tình yêu bé bỏng của m nên mới thế?

M giờ khác quá rồi. Đến cả sống mà cứ phải đi dọn dẹp cái quá khứ. :)). Lần đầu tiên cảm thấy t đặt niềm tin vào lầm người. Từ thất vọng này đến thất vọng khác.

Cứ mà đi bảo vệ cái tính yêu của m, rồi sẽ có ngày m cũng chìm mất thôi, tình yêu cũ ạ. ;)

p/s: sợ thì nói 1 tiếng, del 1 phát ngay thôi. đừng dò từng bài như thế thì mệt lắm T ơi ~.

3 comments:

  1. M giờ khác quá rồi. Đến cả sống mà cứ phải đi dọn dẹp cái quá khứ.!

    Lần đầu tiên cảm thấy t đặt niềm tin vào lầm người.



    có lẽ câu đầu, m đã sai, đau tí đấy!

    nhưng câu 2 thì chắc đúng rồi...

    ReplyDelete
  2. đau tí thôi hả, chỉ tí thôi hả, vậy thì chưa đủ đâu ha, m đau không bằng t đâu. thậm chí m có phải chịu 100 lần như thế cũng không bằng.

    à, nếu mà còn đọc cái cmt này, thì nhanh tay xóa cái cmt của m đi nhé, coi chừng bị phát hiện thì xóa không kịp đâu Tâm ạ./.

    ReplyDelete